VUI MỪNG CHÀO ĐÓN

0 khách và 0 thành viên

LIÊN KẾT WEBSITE

Tài nguyên và tư liệu

hổ trợ trực tuyến

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Xin bạn cho ý kiến

    Vợ (chồng) của bạn nghĩ gì khi bạn thường Online khuya?
    Khó chịu
    Buồn bã
    Bình thường
    Vui vẻ
    Ý kiến khác

    Cảnh đẹp Việt Nam

    Chào mừng quý vị đến với Website của Phùng Duy Thành.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Lưu giữ kỷ niệm xưa >

    Lời thề quyết tử bằng máu bên tấm ảnh Bác Hồ (18/03/2009)



    Tấm ảnh Bác Hồ với lời thề quyết tử bằng máu (mặt trước)
    (VH)- Chiến tranh đã lùi xa, song đến nay Lê Bá Dương, một chiến sĩ trên chiến trường Quảng Trị năm xưa (hiện công tác tại Báo Văn Hoá) vẫn còn lữu giữ những kỷ vật chiến trường gắn với một thời sinh tử khó quên trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước.

     

    Mới đây anh đã trao tặng những kỷ vật thấm đẫm thời đầy máu và lửa ấy cho BTC cuộc vận động sưu tầm và giới thiệu “Những kỷ vật kháng chiến” như mong muốn góp thêm một tiếng nói tri ân với quá khứ để lưu giữ thêm một “huyền thoại” của thế hệ mình cho mai sau.

    Cầm hiện vật là bức ảnh Bác Hồ với lời thề quyết tử được viết bằng những giọt máu lấy từ vết thương của chính mình, Trung đội trưởng Lê Bá Dương (Trung đoàn 27, Sư đoàn 390, Quân đoàn I) của trận  đánh sinh tử năm ấy đã rất xúc động, bởi với anh đó không chỉ là một tấm ảnh, một hiện vật mà còn là kỷ vật xương máu của cuộc đời. Lê Bá Dương nhớ lại, ngày 20.6.1971, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ đánh chiếm cao điểm 544 (PuLơ) được coi là “con mắt thần” đặc biệt quan trọng của tuyến hàng rào điện tử Mắcnamara tại Quảng Trị. Trung đội trưởng Lê Bá Dương cùng 3 chiến sĩ đại đội 3, tiểu đoàn 2, trung đoàn 27 được tiểu đoàn trưởng Bùi Xuân Các gọi lên trao 3 quả pháo hiệu với lời dặn dò và cũng là mệnh lệnh: Cậu chọn mấy tay súng lên mỏm đồi thám báo, cố giữ lấy điểm chốt này một ngày để tối đến tiểu đoàn tập kết lên làm bàn đạp đánh chiếm cao điểm 544. Trong trường hợp không thể giữ được nguyên vẹn, cậu bắn pháo hiệu cho pháo ta bắn thẳng vào trận địa để tiểu đoàn tiếp tục phương án 2, bằng mọi giá  đánh chiếm cao điểm 544... Nhận nhiệm vụ cho một trận đánh quyết tử, chấp nhận cái chết, trước khi lên chốt, Lê Bá Dương đã lấy cuốn sổ tay - phần thưởng cho chiến sĩ Quyết thắng của mình rồi lẳng lặng tách lấy 2 trang đầu có in hình Bác Hồ, bỏ vào túi áo bên ngực trái và dẫn 3 chiến sĩ lên chốt.

    Từ rạng sáng ngày 20.6.1971, tại điểm chốt trên đồi thám báo, Lê Bá Dương đã chỉ huy 3 chiến sĩ đánh bật hàng chục cuộc phản kích của khoảng 500 quân của 2 đại đội bộ binh ngụy. Suốt một ngày chiến đấu đối mặt với quân địch đông gấp hàng trăm lần cùng sự oanh tạc của máy bay, đạn pháo bắn tơi tả vào trận địa, nhiều khi phải nhặt ném trả hàng loạt lựu đạn địch ném vào công sự... Khi chỉ còn những viên đạn cuối cùng, hai đồng đội đã hy sinh, hai người còn lại đều bị thương khá nặng. Nhìn quân địch giãn đội hình chia làm nhiều hướng chuẩn bị cuộc phản kích mới, trong giây phút quyết định của trận đánh, Lê Bá Dương đã lấy máu từ vết thương trên thân mình viết sau tấm ảnh  Bác Hồ lời thề quyết tử: ... “Bác Hồ ơi! Bắt đầu từ hôm nay 20.6, con cùng đồng đội đã bắt đầu nổ súng diệt địch giữ chốt đến cùng. Quán đã diệt được 7 tên, Hoè, Dương hơn một chục. Tại mỏm đồi thám báo này con và Hoè cùng trung đội càng ghi sâu lời Bác dạy: Hễ còn tên xâm lược trên đất nước ta thì ta còn chiến đấu quét sạch nó đi. Bác ơi! Quyết tâm của chúng con, trách nhiệm của chúng con là giữ chốt...”.

    Mặt sau tấm ảnh Bác Hồ với lời thề quyết tử bằng máu

    Những lời thề xuất phát từ trái tim, trong giờ khắc sinh tử, không mượt mà khúc triết nhưng mãi mãi là những dấu ấn khó phai trong cuộc đời anh. Lê Bá Dương kể, sau đó, anh và người đồng đội cùng hôn lên tấm ảnh Bác, và anh đã quyết định cho nổ hết số mìn gài sẵn trong tình huống xấu nhất, đồng thời phát pháo hiệu gọi pháo của đơn vị bắn  huỷ trận địa, chấp nhận hy sinh cùng trận địa để bảo đảm thắng lợi của chiến dịch. Ngay trong đêm đó, đồng đội của Lê Bá Dương đã lấy từ trong túi áo của anh  tấm ảnh viết bằng máu và chuyền tay nhau ngay tại trận địa. Và tấm ảnh Bác Hồ với lời thề quyết tử ấy của Lê Bá Dương đã trở thành quyết tâm cùng đơn vị tấn công tiêu diệt hoàn toàn cao điểm 544 như kế hoạch. Cũng từ sau trận đánh đặc biệt xuất sắc và cảm động này, từ đơn vị lan rộng khắp mặt trận đường 9 phong trào thi đua “Chốt chặt như Lê Bá Dương, Xung kích như Lê Bá Dương”. Đây cũng là một trong những chiến công và là  niềm tự hào chung của các thế hệ cán bộ chiến sĩ trung đoàn, từng được  ghi  lại trong lịch sử trung đoàn.

    Thời gian và chiến tranh đã lùi xa, nhưng  ký ức về những năm tháng chiến đấu hào hùng ấy thì mãi vẫn còn được tấm lòng đầy trân trọng của các anh lưu giữ. Những trang viết của Lịch sử Trung đoàn 27 Triệu Hải, nhật ký của đồng chí Lê Văn Dưỡng (chính trị viên tiểu đoàn 2 ghi ngày 24.6.1971) vẫn còn mãi ghi dấu những chiến công của họ, và của kỷ vật gắn liền với trận đánh.

    Vừa qua, nhà báo Lê Bá Dương đã trao tặng kỷ vật thiêng liêng đó cho BTC cuộc vận động sưu tầm và giới thiệu “Những kỷ vật kháng chiến”. Ngoài ra, Lê Bá Dương còn chuyển giao một hiện vật là chiếc đồng hồ Seiko 5 (sản xuất năm 1969), là chiến lợi phẩm mà anh được  mặt trận B5 qua Trung đoàn 27 tặng thưởng tại Đại hội mừng công cuối năm 1971. Chiếc đồng hồ cũng là kỷ vật đã được anh sử dụng xác định thời gian trong các trận hiệp đồng chiến đấu.xin chào

    http://www.baovanhoa.vn/Moicauchuyenlamotbaihoc/15867.vho


    Nhắn tin cho tác giả
    Phùng Duy Thành @ 08:34 01/07/2009
    Số lượt xem: 879
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến