VUI MỪNG CHÀO ĐÓN

0 khách và 0 thành viên

LIÊN KẾT WEBSITE

Tài nguyên và tư liệu

hổ trợ trực tuyến

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Xin bạn cho ý kiến

    Vợ (chồng) của bạn nghĩ gì khi bạn thường Online khuya?
    Khó chịu
    Buồn bã
    Bình thường
    Vui vẻ
    Ý kiến khác

    Cảnh đẹp Việt Nam

    Chào mừng quý vị đến với Website của Phùng Duy Thành.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    tho

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Văn Do
    Ngày gửi: 21h:55' 21-08-2009
    Dung lượng: 48.0 KB
    Số lượt tải: 3
    Số lượt thích: 0 người
    Yêu là không hối tiếc Có lỗ tai mà như điếc. Yêu phải biết cương quyết  Nồng nàn và kịch liệt. Yêu là phải chịu thiệt Xài tiền không được tiếc. Yêu cho tới sức tàn lực kiệt  Cho tới khi tứ chi bại liệt. Miễn cái chi cần là không liệt Yêu dzậy mới là yêu...thiệt! Nhớ anh! Mặt trời lủng lẳng. Em nằm thẳng cẳng. Trên chiếc giường mây. Em cầm cây bút. Chấm chấm mút mút. Viết thư cho anh: "Hỡi anh thân yêu. Từ ngày anh đi. Ở nhà vắng vẻ. Con chó nó đẻ. Được hẳn 4 con. Mặt nó tròn tròn. Giống anh như đúc." Còn tiền... vợ nói líu lo, Hết tiền thì... vợ hét, "ho" suốt ngày! Còn tiền... vợ hiền như nai, Hết tiền... vợ mắng như nài quản voi! Còn tiền... nhỏ nhẹ, hẳn hoi, Hết tiền... vợ réo như còi hỏa xa! Còn tiền thì... vợ hiền hòa, Hết tiền... vợ dữ như là chằn tinh! Còn tiền... vợ gọi: "Anh... anh", Hết tiền... vợ gắt như chanh không đường! Còn tiền... tình thương... mến thương, Hết tiền... vợ đạp rớt giường như chơi!!!

    Quê hương anh gái đẹp rượu ngon. Làng tôi à, bán mồi ngay cạnh đó. Tôi với anh 2 người xa lạ. Tự nhiên buồn, wánh lộn quen luôn !! Chén bên chén mồi kế bên mồi. Đêm uống chung ly thành đôi sâu rượu. Đồng tửu !!! Ruộng nương anh gán nợ bạn cày. Gian nhà tranh mặc kệ gió ...tung bay. Giếng nước gốc đa nhớ người ra ... quán. Tôi với anh biết từng cơn chuếnh choáng. Rét co vòi , quần áo đẫm rượu tây. Áo anh rách vai. Quần jeans tôi xé 2 miếng. Nụ cười buốt giá. Chân không giày. Thương nhau tay nắm lấy cổ chai. Đêm nay đầu đường sương muối. Ngồi cạnh bên nhau chờ rượu tới. Cạn chén trăng soi
    __________________
    Chưa đi chưa biết Nha Trang Đi rồi mới biết họ sang hơn mình Sáng tắm biển, chiều tắm sình có cái hồ nho nhỏ cho mình rửa chân Chưa đi chưa biết Vũng Tàu Đi rồi mới biết họ giàu hơn ta Sáng tắm biển, chiều mát xa Có gà móng đỏ thả ra... đá liền Và nếu như ai đã từng nghe wa bài Đồ Sơn nói về vợ: Chưa đi chưa biết Đồ Sơn Đi rồi mới biềt chẳng hơn đồ nhà Đồ nhà tuy có hơi già Nhưng là đồ thiệt hơn là đồ sơn thì đây có bài Hòn Chồng nói về các đức ông chồng: Chưa đi chưa biết Hòn Chồng Đi rồi mới thấy Hòn Ông to đùng Hòn Ông là hòn của chung Hòn chồng tuy nhỏ nhưng mà của em


    Đàn Ông và Chữ Ăn Người ta đã thống kê được rằng, cuộc đời một người đàn ông hầu hết gắn bó với chữ “ăn”. 1. Khi còn bé thì “ăn học”, 2. Lớn thêm chút nữa thì “ăn chơi” 3. Lúc có bạn gái thì chăm chăm tìm cách “ăn thịt”. 4. Ăn thịt xong thì phải “ăn hỏi” rồi “ăn cưới”, cưới về phải tiến hành “ăn nằm”. 5. Khi vợ đến kỳ nguyệt san đành phải “ăn chay” hoặc "ăn vụng", sau khi vợ sinh em bé thì phải “ăn kiêng”, về già rụng răng phải “ăn cháo”, xa thêm tí nữa thì theo các cụ mà “ăn xôi”… 1- Hồi nhỏ thì "ăn vóc học hay", xin tiền ba mẹ mua quà không được thì "ăn vạ" 2- Lớn lên học đòi thì bắt đầu "ăn diện" để tán gái, nhưng "ăn nói bậy bạ" thì có khi "ăn bạt tai" 3- Khi đã có vợ, sau một thời gian "ăn nằm" thì có khi "ăn năn đã muộn" và nghĩ rằng mình phải "ăn đời ở kiếp" với người này thì xem như "ăn cám hay ăn khế trả vàng" hay đúng là số "ăn mày". 4- Khi "ăn nên làm ra" thì "ăn sung mặc sướng", rồi sanh tật "ăn gian", nói dối vợ là đi "ăn cơm khách" nhưng thực ra là đi "ăn vụng" hay gọi là "ăn bánh trả tiền"- trót lọt thì không sao, rủi đổ bể thì có mà "ăn cám" hoặc "bỏ ăn". 5- Khi thất nghiệp thì sẽ có lắm điều tệ hại : a. hơi tệ: "ăn không ngồi rồi", "ăn theo", "ăn
     
    Gửi ý kiến